Chủ Nhật, 19 tháng 12, 2021

TIỄN NGƯỜI ĐI


Tiễn một người đi chẳng trở về
Canh gà trống giục nẻo sơn khê
Đầu non lá úa càng thê thảm
Cuối bãi cành khô thật não nề
Bỏ mấy vần thơ nằm xứ lạ
Đem vài nốt nhạc gửi sông quê
Bình minh gõ cửa cài hoa nắng
Sưởi ấm lòng ta, biệt chữ thề !


Thứ Bảy, 18 tháng 12, 2021

BÂNG KHUÂNG


Xoải cánh chân trời bặt tiếng chim
Xa xăm mắt biếc dõi theo tìm
Non còn ghẹo gió, mây phiêu lãng
Biển đã yên rồi, sóng cũng im
Tiếng trúc xôn xao kiềm mộng nổi
Lời tơ yểu điệu níu mơ chìm
So dây lựa phím ru hoài niệm
Giọt nhớ vô hình quyện lấy tim !


Thứ Ba, 14 tháng 12, 2021

 Con sông tuổi thơ tôi

Những ngày thơ tới trường
Nghe đôi bờ sóng hát
Câu hát ru à ơi...

Thứ Hai, 6 tháng 12, 2021

NÀY NHÃ NGỌC !


Ghi lòng giữ hẹn ở trên non
Chớ để cao xanh đợi mỏi mòn
Kẻo lá vàng khô mờ sắc phấn
Mà cành úa rụng nhạt màu son
Tình gieo bến cũ giờ nguyên vẹn
Nghĩa gửi thuyền xưa liệu có còn ?
Hãy trải ân nồng nơi biển cả
Nghe làn nắng gọi trở về non !


Thứ Tư, 24 tháng 11, 2021

SÔNG KHÚC KỲ 2

 

Tan chầu gán áo lĩnh tiền vay

Quán gió cô đầu thỏa sức say

Nợ rượu như thường đâu chả có

Canh đời bảy chục hiếm xưa nay

Tầm hoa chị bướm dềnh dang lượn

Đạp nước anh chuồn tấp tểnh bay

Cảnh sắc trời mây còn biến đổi

Sao đành, phải hưởng thú vui ngay !

 

Khánh Linh dịch

Nguyên tác bài thơ

Khúc giang kỳ 2

Triều hồi nhật nhật điển xuân y,
Mỗi nhật giang đầu tận tuý quy.
Tửu trái tầm thường hành xứ hữu,
Nhân sinh thất thập cổ lai hy.
Xuyên hoa giáp điệp thâm thâm hiện,
Ðiểm thuỷ thanh đình khoản khoản phi.
Truyền ngữ phong quang cộng lưu chuyển,
Tạm thời tương thưởng mạc tương vy.

 Năm 758

Đỗ Phủ

 

Thứ Hai, 22 tháng 11, 2021

TRINH NỮ HOÀNG CUNG



Nhu mì thục nữ chốn hoàng cung
Cạp đất đơm hoa chẳng ngại ngùng
Mượn ánh dương hồng cho sắc tỏa
Chiêu làn gió nhẹ để hương bung
Người thương kẻ mến điều dung dị
Chúa dấu vua yêu vẻ lạnh lùng
Chắt lọc dâng đời chân thiện mỹ
Ân tình vạn thuở mượt như nhung !


Thứ Sáu, 12 tháng 11, 2021

CHẠM VÀO CÁNH GIÓ



Em vẫn nghe lời thì thầm của gió
Khắc giao mùa nắng nhạt xuyết heo may
Sấu chín ruộm, ngoài vườn khơi bông bí
Lá me rơi xao xác níu chân giày
Góc phố cũ thoảng hương nồng hoa sữa
Cuối đường mây thư thả khói lam chiều
Đôi bướm trắng dạo bên giàn Ngọc Nữ
Phía dương tà văng vẳng tiếng cầm tiêu
Em trở lại Vườn Trăng xưa bến hẹn
Tường hoa đây hình bóng cũ chưa mờ
Tầm nhân ngãi, sương gieo cành thuý liễu
Mượn chỉ đào gút chặt lại hồn thơ !
Chạm cánh gió tiếng tơ lòng thổn thức
Kiềm thu phai rưng rức nửa câu thề
Dìu mây tím cho khuông chiều tĩnh lặng
Để lam kiều sáng lại mảnh trăng quê !


CẢI HOA TÌNH TỰ

Chàng về nẻo ấy nhớ ta không ? Cải Cúc ngày xưa đã trổ ngồng Lặng lẽ vươn đài in mặt nước Âm thầm nở nụ rực triền sông Từ khi gió vẫy vầng d...