Tiễn một người đi chẳng trở về
Canh gà trống giục nẻo sơn khê
Đầu non lá úa càng thê thảm
Cuối bãi cành khô thật não nề
Bỏ mấy vần thơ nằm xứ lạ
Đem vài nốt nhạc gửi sông quê
Bình minh gõ cửa cài hoa nắng
Sưởi ấm lòng ta, biệt chữ thề !
Tan chầu gán áo lĩnh tiền vay
Quán gió cô đầu thỏa sức say
Nợ rượu như thường đâu chả có
Canh đời bảy chục hiếm xưa nay
Tầm hoa chị bướm dềnh dang lượn
Đạp nước anh chuồn tấp tểnh bay
Cảnh sắc trời mây còn biến đổi
Sao đành, phải hưởng thú vui ngay !
Khánh Linh dịch
Nguyên tác bài thơ
Khúc giang kỳ 2
Năm 758
Đỗ Phủ
Chàng về nẻo ấy nhớ ta không ? Cải Cúc ngày xưa đã trổ ngồng Lặng lẽ vươn đài in mặt nước Âm thầm nở nụ rực triền sông Từ khi gió vẫy vầng d...