Em vẫn chờ bên gác nhỏ từng đêm
Khi hạt sương khuya ướt mềm nỗi nhớ
Hương dạ lan ấm nồng như hơi thở
Triệu ánh sao trời,anh ở chốn nao ?
Nối bờ vui em bắc dải yếm đào
Bởi bến tương giang luôn dào dạt sóng
Nguyệt lão se tơ chẳng hề lơi lỏng
Đến bạc đầu còn cháy bỏng đam mê
Em vẫn chờ anh lối cũ ta về
Cánh nhạn chao giữ câu thề ghé lại
Gốc hạnh đơm hoa trổ ngàn nụ ái
Ong bướm nồng nàn mê mải gió mây
Một chút hương thầm em giữ lại đây
Phủ tiếng đàn đêm , chất đầy thềm mộng
Tặng riêng anh cho tình thêm dài rộng
Bởi trái tim yêu nhịp sống căng tràn !
Thuyền xuôi mái cắm sào neo bến đợi
Ta tìm về nghe điệu hát đồng dao
Xuân đã mãn cau Liên Phòng trổ nụ
Giàn trầu không vươn lá nõn thì thào
Đồng chiêm lúa cúi đầu săn đẫy hạt
Én tựu đàn mê mải liệng tầng không
Cô thôn nữ chao nghiêng vành nón lá
Cười giòn tan cho khoai ấp thêm vồng
Con diều sáo lưng trời vi vút gió
Lũ mục đồng mê mải ánh chiều sa
Triền đê vẫn thanh bình như bức hoạ
Chú chuồn kim tha thiết đám cỏ gà
Trâu gõ mõ dềnh dang lùa cỏ mật
Thoảng hương đồng, ngây ngất tuổi thần tiên
Tiếng cu gáy trầm như màu của đất
Bài đồng dao tựa sóng vỗ bên triền….
Đàn tranh kẻ trỗi một cung sầuTím cả trăng chiều lẻ bóng câuTrúc Liễu đòng đưa hờn mặt nguyệtQuỳnh Mai uẩn ức giận tinh cầuNên là thuỷ cốc bầm sinh vậnBởi thế linh hồ chát ngọc châuMuốn cảnh đào viên cùng thế ngoạiMà tâm dáng cũ chửa phai mầu !
Cái
rét nhu mì nán lại ngoài sân
Dịu
dàng để chồng nàng Bân thử áo
Mấy
ngọn gió se làm quà thiên bảo
Cho
tháng tư thêm tố hảo thiện lành
Góc
vườn nhà vừa trổ nụ hoa chanh
Xạ
hương quê đậu trước mành thuần khiết
Ong
làm mật cho đời nay bất diệt
Lũ
bướm ngoan vẫn mải miét say tình
Ánh
thiều quang đủ thức sự vô minh ?
Mấy
mươi năm còn trở mình thổn thức
Trái
ân tình hằng rung trong lồng ngực
Sao
chẳng an nhiên thường trực nụ cười ?
Mặt
trời hiền sẽ buông sợi nắng tươi
Yến
Oanh cũng gửi cho đời tiếng hót
Vườn
địa đàng đầy hoa thơm quả ngọt
Gọi
đoá hồng sen trở gót sang mùa …
Chàng về nẻo ấy nhớ ta không ? Cải Cúc ngày xưa đã trổ ngồng Lặng lẽ vươn đài in mặt nước Âm thầm nở nụ rực triền sông Từ khi gió vẫy vầng d...