Trông chiều lại giận gã Ngưu Lang
Biệt tích về đâu bỏ đá vàng
Để đất phương này khô cháy mặt
Cho trời xứ nọ nóng hơn rang
Lùm Ngâu trước ngõ buồn hiu hắt
Bụi cúc đầu sân thẹn lỡ làng
Chẳng lẽ tình xưa giờ đã cạn ?
Ô kiều gãy nhịp lẻ người sang !
Phượng Vĩ đìu hiu nhạt nắng vàngVe sầu khắc khoải, nhẽ mùa sang?Dường như tiếc nuối khung trời mộngĐể tím Bằng Lăng phải bẽ bàng
Rặng Liễu đòng đưa giã biệt hèSương sà tiếng cuốc rộn bờ treNgoài song cải cúc đà đơm nụMũ áo dềnh dang lũ trạng nghèLão Nhện buông mùng ngóng đợi ngâuTình tang cánh võng, lặng nghe chầuHàng cau rớt bẹ đang tròn tráiCó kẻ hoang đàng vụt bóng câu!Tuế nguyệt vần xoay cỏ úa màuHương đồng cỏ nội hẹn mùa sauQuỳnh giao đã ém chờ bung lụaLác đác rừng Phong nhuộm mấy tàu.
Nở rộ trong vườn mấy nụ Ngâu Làn hương quyện gió thoảng qua lầu Cho hồn tưởng vọng vài tăm cá Để dạ trông về một bóng câu Mấy hạt sương sà g...