Thứ Ba, 25 tháng 12, 2018

MỎI MÒN



Dù rằng tuyết lạnh phủ ngày đông
Vẫn giữ trong tim ngọn lửa hồng
Để mướt dâu tằm nơi cuối bãi
Cho vàng cúc cải phía đầu sông
Tình còn đậm giống khi trà đạo
Nghĩa cũng trong như lúc rượu nồng
Bởi kẻ đi rồi chưa trở lại
Nên người ở cứ mỏi mòn trông !

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

CHIỀU THU

Vạt nắng thu vừa lặng lẽ rơi Vài con Én liệng giữa lưng trời Lam chiều lẩn khuất đùa mây phủ Khói toả mơ màng giỡn gió chơi Thổn thức nàng N...