Thứ Hai, 17 tháng 12, 2018

TƠ VƯƠNG



Trong ta nỗi nhớ cứ dâng tràn
Bóng ngả trời chiều vệt nắng loang
Ánh mắt nhìn nhau đan chỉ đỏ
Làn môi gửi tặng dệt tơ vàng
Giờ đây gió nhẹ còn vương vấn
Thủa đó mây hồng đã nặng mang
Bối rối làm chi con tạo hỡi 
Dòng đời vạn nẻo chẳng đò sang !


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

KHẮC GIAO MÙA

Sấm động nghe trời sắp đổ mưa Giò Lan thấp thỏm ngỡ như vừa… Kiềm dung bế nhụy dìu sương sớm Xoải cánh vươn đài nhận gió trưa Chớm hạ nồng o...