Thứ Năm, 11 tháng 4, 2019

THIỀU QUANG ĐẾN ĐỘ


Đến độ “mùa xuân đã cạn ngày”
Không còn giá lạnh gió heo may
Bằng Lăng khấp khởi vì phương đó…
Phượng vĩ xôn xao bởi chốn này….
Nắng lửa bừng lên niềm khát vọng
Mưa rào gột rửa nỗi chua cay
Thiều quang chín mõm mòm biên ải
Đến độ “mùa xuân đã cạn ngày” !




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

VẦNG TRĂNG LỠ HẸN

Bơ vơ tìm vần thơ Lời yêu thương anh viết Nhớ nhung và da diết Ngôi sao nào xa xôi Khi anh đã đi rồi Vầng trăng thành đơn lẻ Tình yêu thường...