Thứ Tư, 3 tháng 4, 2019

TƯƠNG GIANG CỔ ĐỘ


Mặc khách đi rồi quạnh bến sông
Tương giang sóng lặng cải thôi ngồng
Đang mùa ngọc nữ dừng vươn lá
Cuối vụ anh đào ngại trổ bông
Chỉ muỗng càn khôn vần tuế nguyệt
Và thưng cỏ nội ngát hương đồng
Trời mây nước vẫn màu quan tái
Mặc khách đi rồi quạnh bến sông !


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

VẦNG TRĂNG LỠ HẸN

Bơ vơ tìm vần thơ Lời yêu thương anh viết Nhớ nhung và da diết Ngôi sao nào xa xôi Khi anh đã đi rồi Vầng trăng thành đơn lẻ Tình yêu thường...