Thứ Hai, 22 tháng 7, 2019

RIÊNG MANG

Âm thầm thả nỗi nhớ đi hoang
Để ánh tà dương ngả sắc vàng
Bến vắng đìu hiu không kẻ lại
Đò chiều quạnh quẽ chẳng người sang
Vi vu sáo trỗi cung trầm bổng
Réo rắt đàn buông khúc nhẹ nhàng
Phảng phất hương rừng thêm bịn rịn
Cầm lòng giữ lại chút riêng mang !


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

VẦNG TRĂNG LỠ HẸN

Bơ vơ tìm vần thơ Lời yêu thương anh viết Nhớ nhung và da diết Ngôi sao nào xa xôi Khi anh đã đi rồi Vầng trăng thành đơn lẻ Tình yêu thường...