Rằng
đây nước nhược với non bồng
Cẩm
tú phô bày diễm tuyệt không ?
Núi
dựng thành cao làn gió quẩn
Hồ
khơi vực thẳm áng mây lồng
Êm
đềm gót ngọc bẩy tiên nhả
Rộn
rã hoa hài lãng tử trông
Tạo
hoá càn khôn mà dí dỏm
Rồi
trưng nước nhược với non bồng !
Hạ chiều hây hẩy nắng hanh Ta đem nỗi nhớ kết thành lời ru Ngoài song thổn thức chim gù Bướm vàng đậu trái mù u, ơi à.... Thương người cau s...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét