Dõi cánh thiên di ở cuối trời
Vì rằng nỗi nhớ chửa hề vơi
Tình sâu đã tạc ôm tròn kiếp
Nghĩa nặng đà gieo ủ suốt đời
Cũng bởi ngày xuân vừa thắm lại
Nên dù tháng hạ chẳng buông lơi
Nhìn con sóng đổ về phương ấy
Níu gió ngang qua gửi mấy lời….
Bơ vơ tìm vần thơ Lời yêu thương anh viết Nhớ nhung và da diết Ngôi sao nào xa xôi Khi anh đã đi rồi Vầng trăng thành đơn lẻ Tình yêu thường...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét