Thuyền tình mấy kẻ đã qua đây ?
Mắt biếc ai như vực nước đầy
Ái bể dâng tràn muôn đợt sóng
Ân trời lắng đọng cả ngàn mây
Dù khi hạ ghé vầng dương trẩm
Dẫu lúc đông sang ánh nguyệt gầy
Vẫn chỉ mơ màng khơi khát vọng
Cho người quá độ lãng hồn ngây !
Bơ vơ tìm vần thơ Lời yêu thương anh viết Nhớ nhung và da diết Ngôi sao nào xa xôi Khi anh đã đi rồi Vầng trăng thành đơn lẻ Tình yêu thường...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét