Trăng hờn ngọc điện chốn lầu cao
Rớt xuống thềm loan ghé động đào
Lặng lẽ vầng son hờ hững tỏa
Êm đềm ánh bạc khẽ khàng trao
Làm mây kết cụm còn tha thiết
Để gió phiêu du cũng ngọt ngào
Ở giữa lòng thu dường muốn gửi
Hương trời hữu xạ đến cần lao !
Hạ chiều hây hẩy nắng hanh Ta đem nỗi nhớ kết thành lời ru Ngoài song thổn thức chim gù Bướm vàng đậu trái mù u, ơi à.... Thương người cau s...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét