Ác lặn trời chiều đổ mái tây
Quỳnh Hương khép rủ nét mi gầy
Dương tà khắc khoải về nơi đó
Quế tỏ âm thầm lại chốn đây
Cứ tưởng niềm thương đà lắc chặt
Ai hay nỗi nhớ vẫn dâng đầy
Hoàng hôn trễ nải dường như cũng....
Nhuốm cả con diều sáo tuột dây !
Hạ chiều hây hẩy nắng hanh Ta đem nỗi nhớ kết thành lời ru Ngoài song thổn thức chim gù Bướm vàng đậu trái mù u, ơi à.... Thương người cau s...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét