Thứ Ba, 26 tháng 5, 2020

NGÀY TRỞ LẠI


Ta lại trở về lối cũ vườn xưa
Nhặt cánh phượng rơi như vừa... thuở ấy
Kiếm hồn nhiên thuở tròn trăng mười bẩy
Mặc dòng đời, kệ nước chẩy bèo trôi

Góc vườn nay gốc hạnh đã bật chồi
Đoá hồng hoa chạm bờ môi thật khẽ
Chú vành khuyên hót trên cành thỏ thẻ
Ngọn gió si tình vuốt nhẹ tóc mây

Thoảng chút hương rừng muốn giữ lại đây
Đá sỏi thân quen đong đầy kỷ niệm
Bởi nhớ ngày nao con thuyền cập bến
Chở mối tình nồng len lén về xuôi

Trở lại vườn hồng dạo bước đường vui
Bỏ lại sau lưng ngọt bùi, cay đắng
Mở rộng vòng tay, con tim thầm lặng
Giữ yêu thương để nhặt nắng trao chàng !

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

KHẮC GIAO MÙA

Sấm động nghe trời sắp đổ mưa Giò Lan thấp thỏm ngỡ như vừa… Kiềm dung bế nhụy dìu sương sớm Xoải cánh vươn đài nhận gió trưa Chớm hạ nồng o...