Ngọc
bích người đem thả giữa trời
Gieo
vầng quế tỏ ngỡ vàng phơi
Mơ
màng vũ trụ nhằm trao gửi
Rực
rỡ càn khôn để gọi mời
Sóng
bể êm đềm xô đến mạn
Thuyền
rồng lặng lẽ đậu về nơi…
Gừng
cay muối mặn rồi lan toả
Giấc
mộng đào nguyên phủ bến đời !
Bơ vơ tìm vần thơ Lời yêu thương anh viết Nhớ nhung và da diết Ngôi sao nào xa xôi Khi anh đã đi rồi Vầng trăng thành đơn lẻ Tình yêu thường...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét