Dâng
đầy ký ức tuổi hoa tôi
Vạn
kiếp phù sa vẫn đắp bồi
Dội
thác mơ cầu bông lúa trổ
Ôm
triền cốt để lục bình trôi
Nhiều
khi bến lở hoài trong đục
Lắm
lúc bờ vui mải đứng ngồi
Thấp thỏm mong đò ngang ghé lại
Dâng đầy ký ức tuổi hoa tôi
Bơ vơ tìm vần thơ Lời yêu thương anh viết Nhớ nhung và da diết Ngôi sao nào xa xôi Khi anh đã đi rồi Vầng trăng thành đơn lẻ Tình yêu thường...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét