Thứ Ba, 7 tháng 4, 2020

NAO NAO


Mưa đêm về phố nhỏ
Trăng trốn biệt nơi nào ?
Bầu trời như thấp xuống
Chẳng thấy một vì sao
Mở khuông son phím trúc
Buông vài nốt nhạc trầm
Gió lùa qua khe cửa
Giá lạnh tràn trong tâm
Đường không người qua lại
Chỉ hiu hắt đèn vàng
Tiếng côn trùng rỉ rả
Biết mùa hè đã sang
Tiếng tiêu sầu ai trỗi ?
Nghe xao xuyến bồi hồi
Trong lòng đang thổn thức
Nhớ một người ….xa xôi !

Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2020

RÉT NÀNG BÂN





Khung trời tái nhợt rét nàng Bân
Sấm dội mưa tuôn chẳng ngại ngần
Mấy cọng Xoan hờn rơi trước ngõ
Dăm cành Sấu thẹn trút đầu sân
Dềnh dang nhóm sắc chừng khoan nhặt
Phảng phất làn hương phải kiệm cần
Phượng Vĩ Bằng Lằng đà ém nụ
Khơi màu nắng liệu có còn xuân ?
                                   


Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2020

LƯNG CHIỀU QUAN TÁI


Lòng côi muốn ngỏ biết bao điều
Vãng cảnh non bồng đợi tiếng tiêu
Nỗi nhớ khơi dòng tương cổ độ
Niềm thương nhuộm cả bến lam kiều
Nên còn ủ ấp làn sương mỏng
Bởi vẫn mơ màng vạt nắng xiêu
Mở xạ hương rừng theo gió toả
Dành tâm tác hạnh xuống lưng chiều !


Thứ Ba, 10 tháng 3, 2020

MIÊN MAN


Chiều xuân ảm đạm miền quan tái
Mấy hạt mưa làm ướt lá cây
Đọt trúc bên thềm vươn búp nõn
Chờ mong những giọt nắng hao gầy
Cõi bắc thiên di vài cánh nhạn
Nhìn cơn gió núi quyện mây bồng
Ngoài song bướm trắng hoài bay lượn
Tựa cửa, chân trời dõi mắt trông....
Chiều nay anh có về qua phố ?
Ghé quán anh đào, tiệm nước hoa
Nhấp ngụm trà thơm lòng tĩnh tại
Thầm thương cỏ nội chốn quê nhà ?
Gói chặt hình anh vào nỗi nhớ
Niềm thương gửi lại bến Lam Kiều*
Kề môi uống cạn ly trà sữa
Thấy cả tâm hồn vọng tiếng tiêu !!

Thứ Năm, 27 tháng 2, 2020

NỬA VỜI


Nhạn đã chao nghiêng ở cuối trời
Mà thuyền vẫn cứ biệt trùng khơi
Làm trăng cố quận vùi cung quảng
Để gió tha hương lạc nẻo đời
Lặng lẽ cầm châu thì cuối hạ
Âm thầm nhả ngọc lúc xuân vơi
Làn mây tím nhuộm chiều biên ải
Khiến ngụm quỳnh tương cũng nửa vời !

THOÁNG QUÊ HƯƠNG


Quê hương là cả mùa xuân
Đào Mai khoe sắc ngoài sân dịu dàng
Chồi non lộc biếc mơ màng
Tròn xoe đôi mắt bướm vàng ngẩn ngơ
Quê hương là cả hồn thơ
Tiếng ru của mẹ ầu ơ trưa hè
Mặt trời nấp dưới rặng tre
Trên cành phượng vĩ nhạc ve ngân dài
Khế ngọt chín rộ vườn ai
Thoảng trong làn gió hương Nhài tinh khôi
Lục Bình theo sóng nổi trôi
Chim gù gọi bạn, đàn môi hẹn hò
Bến sông vẳng tiếng gọi đò
Vàng bông hoa cải, tơ vò mấy nong
Nắng chiều rớt nhẹ ngoài song
Quê hương là tiếng tơ lòng riêng ta !

Thứ Tư, 26 tháng 2, 2020

NGẨN NGƠ


Hoa Đào rũ báo hiệu mùa xuân chín
Ấu trái mơ màng ngạo tiết tháng hai
Thay là đỏ thảm Bàng phơi góc phố
Mắt ngọc xôn xao giã biệt rét đài

Đụn kén gìa vẫn nằm co trốn ngủ
Dẫu trên cành đã biếc nụ Tầm Xuân
Trầu thêm lá chờ Cau non đẫy hạt
Tiếng đàn môi tựa nước suối trong ngần

Mặc hoa Giấy hiên nhà ai cứ nở
Tím khung trời lả vọng dáng tri âm
Góc vườn vẫn còn ngẩn ngơ bông Bưởi
Bởi nét tinh khôi giữ xạ hương thầm

Ta rảo bước chân trần qua ngõ trúc
Ngọn xuân phong xỏa lọn tóc bông đùa
Vin rặng Liễu nên dềnh dang kẻ chợ
Tấm lụa đào đâu phải để bán mua !


CẢI HOA TÌNH TỰ

Chàng về nẻo ấy nhớ ta không ? Cải Cúc ngày xưa đã trổ ngồng Lặng lẽ vươn đài in mặt nước Âm thầm nở nụ rực triền sông Từ khi gió vẫy vầng d...