Thứ Ba, 28 tháng 4, 2020

HỒN QUÊ


Nơi thôn dã không phồn hoa đô hội
Chẳng lung linh chẳng rực rỡ đèn mầu
Cứ chậm rãi theo vòng xoay tuế nguyệt
Đường còn gập ghềnh những bước chân trâu
Người chốn ấy cũng thật thà giản dị
Không mưu toan hay trộm cắp tranh giành
Vẫn mộc mạc như khoai hà sắn sượng
Cốt rộng cửa nhà được ngọt cơm canh
Nào biết đến sự vòng vo ích kỷ
Nước qua cầu vẫn mặc sức bao dung
Chẳng nguỵ ngôn dùng những lời hoa mỹ
Mà yêu thương trọng nghĩa đến vô cùng
Như tre trúc tự thân mà đứng thẳng
Bởi thanh bần hữu xạ nức hương quê
Có cái vạc đêm hè đưa cánh võng
Tiếng ầu ơ tha thiết gọi ta về .....

Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2020

KHẮC GIAO MÙA



  

Mắc dịch nên trời giáng trận mưa
Giò Lan rã rượi ngỡ như vừa…
Kiềm dung bế nhụy dìu sương sớm
Xoải cánh vươn đài nhận gió trưa
Chớm hạ nồng oi nào đã đủ
Tàn xuân giá lạnh bỗng dư thừa
Vài tia nắng nhạt luồn song cửa
Cái Nhạn lưng chiều có nhặt thưa ?



Thứ Sáu, 10 tháng 4, 2020

CHỐN ĐỊA ĐÀNG





Triền non gió nhẹ thoảng trong lành
Nhã ngọc trong ngần đọng lá xanh
Gọi nắng phơi màu cho thắm cội
Dìu mưa ủ sắc để tươi cành
Đường hoa khấp khởi điều hoan mộng
Ngõ trúc tưng bừng giọng hát thanh
Bởi nhớ thương kiềm trong tấc dạ
Làm xô mấy ngọn  liễu buông mành !



Thứ Ba, 7 tháng 4, 2020

NAO NAO


Mưa đêm về phố nhỏ
Trăng trốn biệt nơi nào ?
Bầu trời như thấp xuống
Chẳng thấy một vì sao
Mở khuông son phím trúc
Buông vài nốt nhạc trầm
Gió lùa qua khe cửa
Giá lạnh tràn trong tâm
Đường không người qua lại
Chỉ hiu hắt đèn vàng
Tiếng côn trùng rỉ rả
Biết mùa hè đã sang
Tiếng tiêu sầu ai trỗi ?
Nghe xao xuyến bồi hồi
Trong lòng đang thổn thức
Nhớ một người ….xa xôi !

Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2020

RÉT NÀNG BÂN





Khung trời tái nhợt rét nàng Bân
Sấm dội mưa tuôn chẳng ngại ngần
Mấy cọng Xoan hờn rơi trước ngõ
Dăm cành Sấu thẹn trút đầu sân
Dềnh dang nhóm sắc chừng khoan nhặt
Phảng phất làn hương phải kiệm cần
Phượng Vĩ Bằng Lằng đà ém nụ
Khơi màu nắng liệu có còn xuân ?
                                   


Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2020

LƯNG CHIỀU QUAN TÁI


Lòng côi muốn ngỏ biết bao điều
Vãng cảnh non bồng đợi tiếng tiêu
Nỗi nhớ khơi dòng tương cổ độ
Niềm thương nhuộm cả bến lam kiều
Nên còn ủ ấp làn sương mỏng
Bởi vẫn mơ màng vạt nắng xiêu
Mở xạ hương rừng theo gió toả
Dành tâm tác hạnh xuống lưng chiều !


Thứ Ba, 10 tháng 3, 2020

MIÊN MAN


Chiều xuân ảm đạm miền quan tái
Mấy hạt mưa làm ướt lá cây
Đọt trúc bên thềm vươn búp nõn
Chờ mong những giọt nắng hao gầy
Cõi bắc thiên di vài cánh nhạn
Nhìn cơn gió núi quyện mây bồng
Ngoài song bướm trắng hoài bay lượn
Tựa cửa, chân trời dõi mắt trông....
Chiều nay anh có về qua phố ?
Ghé quán anh đào, tiệm nước hoa
Nhấp ngụm trà thơm lòng tĩnh tại
Thầm thương cỏ nội chốn quê nhà ?
Gói chặt hình anh vào nỗi nhớ
Niềm thương gửi lại bến Lam Kiều*
Kề môi uống cạn ly trà sữa
Thấy cả tâm hồn vọng tiếng tiêu !!

CẢI HOA TÌNH TỰ

Chàng về nẻo ấy nhớ ta không ? Cải Cúc ngày xưa đã trổ ngồng Lặng lẽ vươn đài in mặt nước Âm thầm nở nụ rực triền sông Từ khi gió vẫy vầng d...