Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2020

NÀY, MÌNH ƠI !



Phương này cuối hạ nắng chưa phai
Ác xế thềm tây bóng đổ dài
Chuốt xạ hương cài lên suối tóc
Vin làn gió nhẹ xuống bờ vai
Điều nhân mấy kỷ còn nuôi dưỡng
Cái đức bao năm vẫn rũa mài
Dạo gót rong chơi miền đất lạ
Mà lòng tự nhủ nhớ thương ai !

Thứ Năm, 9 tháng 7, 2020

TÌNH EM

“ Em vẫn chờ đợi anh
Như hoa từng đợi nắng”
Tinh khôi trang giấy trắng
Chỉ dành tặng riêng anh
Như giọt sương long lanh
Ngọt lành và dịu nhẹ
Cứ âm thầm lặng lẽ
Dù dâu bể muôn trùng
Vẫn một ước mơ chung
Chén tương phùng uống cạn
Chao nghiêng đôi cánh nhạn
Sẽ tát cạn…… biển Đông
Ban mai nắng tươi hồng
Chút hương nồng tỏa ngát
Khúc tình ca dào dạt
Cùng gió mát phiêu bồng …!

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2020

PHIÊN CHỢ VÙNG CAO


Chợ nghèo họp ở vùng cao
Em về một buổi nắng hao thu tàn
Du dương tiếng thở đại ngàn
Sắt se tâm tưởng một làn heo may
Chợ nghèo luống những nợ vay
Mớ rau củ sắn sắp bày bán mua
Nhân tâm là thứ được mùa
Không hề toan tính được thua với đời
Bên hàng hoa chuối đỏ tưoi
Áo chàm sơn nữ nụ cười trinh nguyên
Vô ưu ánh mắt nhung huyền
Tặng cho mặc khách chữ duyên làm quà
Chợ phiên bán đấu thật thà
Mua thưng đạo lý chốn xa nẻo gần
Đổi trao gồng gánh nghĩa – nhân
Mặc cho con tạo xoay vần trắng đen !

Thứ Ba, 26 tháng 5, 2020

NGÀY TRỞ LẠI


Ta lại trở về lối cũ vườn xưa
Nhặt cánh phượng rơi như vừa... thuở ấy
Kiếm hồn nhiên thuở tròn trăng mười bẩy
Mặc dòng đời, kệ nước chẩy bèo trôi

Góc vườn nay gốc hạnh đã bật chồi
Đoá hồng hoa chạm bờ môi thật khẽ
Chú vành khuyên hót trên cành thỏ thẻ
Ngọn gió si tình vuốt nhẹ tóc mây

Thoảng chút hương rừng muốn giữ lại đây
Đá sỏi thân quen đong đầy kỷ niệm
Bởi nhớ ngày nao con thuyền cập bến
Chở mối tình nồng len lén về xuôi

Trở lại vườn hồng dạo bước đường vui
Bỏ lại sau lưng ngọt bùi, cay đắng
Mở rộng vòng tay, con tim thầm lặng
Giữ yêu thương để nhặt nắng trao chàng !

Thứ Hai, 11 tháng 5, 2020

CON DỐC CUỘC ĐỜI


Bởi non cao chỉ toàn đèo với dốc
Luống nhọc nhằn với công cuộc mưu sinh
Chân đạp đất cõng trên vai lù cở*
Chốn trần ai gồng gánh cả gia đình

Tuổi cập kê người mang đồng bạc trắng
Đến dạm em về nối họ làm dâu
Kể từ ấy tóc bời lên tằng cẩu**
Phận liễu đào được hoá kiếp thân trâu

Mặt trời mọc trên lưng người thiếu phụ
Con dốc cuộc đời mẫu tử tình thâm
Lúc khuôn trăng đà sát gần mặt đất
Là chiếc gùi kia chặt nỗi thăng trầm

Cời hòn than bếp lửa hồng của mế
Mèn mén dậy mùi ấm dạ chồng con
Dòng suối cạn khi mặt trời xuống núi
Lù cở tuột quai dốc đá thậm mòn !

MAI HẠ


Xuân tàn đón hạ nở nhành mai
Dậy sắc khơi hương cứ miệt mài
Giục ánh dương hồng soi núi thẳm
Xui bầu gió nhẹ thoảng bồng lai
Đài như nguyệt lão se tay chỉ
Cánh tựa tiên cô hoạ dấu hài
Chẳng bướm ong đùa bung phấn nhuỵ
Dung hoà vẻ ngọc lỡ nào phai !

Thứ Ba, 5 tháng 5, 2020

KHẮC SANG MÙA



  

Không còn giá lạnh gió heo may
Nắng đẹp hoa thơm trải lối này
Khói bạc chiều lam hờ hững toả
Hương rừng thoảng dịu ngất ngây say
Làm bông hạnh phúc tràn tâm khảm
Để đoá thương yêu phủ tháng ngày
Nhấp ngụm quỳnh tương kiềm nỗi nhớ*
Không còn giá lạnh gió heo may !

CẢI HOA TÌNH TỰ

Chàng về nẻo ấy nhớ ta không ? Cải Cúc ngày xưa đã trổ ngồng Lặng lẽ vươn đài in mặt nước Âm thầm nở nụ rực triền sông Từ khi gió vẫy vầng d...