Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2020

NGẠO BUỔI TÀN ĐÔNG


Đông tàn chưa sao lá bàng vẫn đỏ ?
Lối em về còn đẫy gió heo may
Hoàng Lan cũng thơm nồng nơi góc phố
Thảm lá me kia vẫn vắng dấu giày
Người ra đi đã mấy mùa trăng cạn
Bến hẹn ngày nào Cải đã bung hoa
Càn khôn nhẽ cứ trơ cùng tuế nguyệt
Sáo bỏ đàn liệu Sáo có bay xa ?
Tà dương xế khuất triền non bịn rịn
Chuốt hanh hao trải xuống bến Lam Kiều
Vạt nắng quái có làm đông bớt lạnh ?
Để gác lầu vàng vẳng lại tiếng tiêu
Màn sương tuyết từng vít cong nhành liễu
Nhã ngọc rơi nghiêng đẫm ướt nụ hồng
Trong lách lá chiêu chồi non trú ngụ
Giục Én về chao liệng ngạo tàn đông !



Thứ Bảy, 5 tháng 12, 2020

TÂY BẮC CHIỀU ĐÔNG


Chiều Tây Bắc nắng vàng ru hơi lạnh
Gió heo may lẩn quất dưới chân đồi
Có tiếng tác nai con vừa gọi mẹ
Đất trở mình nhịp sống vẫn sinh sôi

Khúc khích đâu đây nụ cười sơn nữ
Gọi ré đơm hoa, kêu bắp trổ cờ
Con suối nhỏ nô đùa bên cọn nước
Hạt gạo trắng ngần tựa cánh hoa mơ

Khói vẫn toả giữa lưng chiều bịn rịn
Để áng mây ngàn dan díu tầng không
Chõ mèn mèn nức hương cùng bếp lửa
Hẹn ước men say cất giọt mi hồng *

Sợi lanh chuốt đã vào khuông thổ cẩm
Gối chăn thêu e ấp thoảng hương rừng
Ta rảo bước êm đềm qua ngõ trúc
Thấy nụ bích đào chạnh nhớ người dưng !

• Nguyên liệu làm men rượu ngô



Thứ Tư, 25 tháng 11, 2020

THỔN THỨC

 

Xóm  nhỏ em về buổi chớm đông

Còn dăm nụ Sữa thoảng hương nồng

Mươi tàng lá đỏ trưng hàng phố

Mấy cụm hoa vàng điểm bến sông

Cuối bãi hoang đàng cơn gió nhẹ

Đầu non trễ nải áng mây bồng

Làm cho nắng nhạt tràn tâm khảm

Tóc xoả vai gầy đứng lặng trông !



Thứ Hai, 23 tháng 11, 2020

THĂM THẲM CHIỀU ĐÔNG


Mù giăng lối nhỏ khiến mây hờn
Núi thẳm u hoài ngóng gió phơn
Chỉ thấy bông tàn chiêu bướm dạo
Mà trông nhụy rữa đón ong vờn
Làn hơi ẩm thốc tràn bao lượt
Cái lạnh theo về tạt mấy cơn
Lão nhện thu mình trên cánh võng
Còn ta bão tố cũng không sờn !



Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2020

ĐẤT TRỜI DÍ DỎM


Rằng đây nước nhược với non bồng

Cẩm tú phô bày diễm tuyệt không ?

Núi dựng thành cao làn gió quẩn

Hồ khơi vực thẳm áng mây lồng

Êm đềm gót ngọc bẩy tiên nhả

Rộn rã hoa hài lãng tử trông

Tạo hoá càn khôn mà dí dỏm

Rồi trưng nước nhược với non bồng !



 


Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2020

HƯU QUẠNH

Lặng ngắt chim muông bặt tiếng gù
Rừng chiều chớm lạnh buổi tàn thu
Người đi biệt cách trùng trùng điệp*
Kẻ ở xa trông mịt mịt mù
Rộn rã vườn trăng nhờ điệu hát
Êm đềm cõi mộng cậy lời ru
Tà dương cũng nhuốm màu hưu quạnh
Lặng ngắt chim muông bặt tiếng gù !


Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2020

CHẠM VÀO CÁNH GIÓ


Em vẫn nghe lời thì thầm của gió
Khắc giao mùa nắng nhạt xuyết heo may
Sấu chín ruộm, ngoài vườn khơi bông bí
Lá me rơi xao xác níu chân giày
Góc phố cũ thoảng hương nồng hoa sữa
Cuối đường mây thư thả khói lam chiều
Đôi bướm trắng dạo bên giàn Ngọc Nữ
Phía dương tà văng vẳng tiếng cầm tiêu
Em trở lại Vườn Trăng xưa bến hẹn
Tường hoa đây hình bóng cũ chưa mờ
Tầm nhân ngãi, sương gieo cành thuý liễu
Mượn chỉ đào gút chặt lại hồn thơ !
Chạm cánh gió tiếng tơ lòng thổn thức
Kiềm thu phai rưng rức nửa câu thề
Dìu mây tím cho khuông chiều tĩnh lặng
Để lam kiều sáng lại mảnh trăng quê !


CẢI HOA TÌNH TỰ

Chàng về nẻo ấy nhớ ta không ? Cải Cúc ngày xưa đã trổ ngồng Lặng lẽ vươn đài in mặt nước Âm thầm nở nụ rực triền sông Từ khi gió vẫy vầng d...