Vớt được trăng vàng ở bến sông
Treo lên để bán kiếm mươi đồng
Thi nhân dạ vẫn hoài mong đợi
Mặc khách tâm còn mải ngóng trông
Tự lúc hồng hoa còn ấp nụ
Nay khi cúc cải đã vươn ngồng
Càn khôn dám hỏi tròn hay khuyết ?
Ngã giá đi nào chớ bỏ không
Bơ vơ tìm vần thơ Lời yêu thương anh viết Nhớ nhung và da diết Ngôi sao nào xa xôi Khi anh đã đi rồi Vầng trăng thành đơn lẻ Tình yêu thường...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét