Khép cửa hoàng hôn vớt mặt trời
Chiêu làn gió nhẹ thoảng về nơi…
Càn khôn sấp ngửa chưa toàn vẹn
Vũ trụ vần xoay vẫn nửa vời
Khấp khởi tơ hồng đang kết lọn
Âm thầm nhã ngọc cũng vừa rơi
Kiềm chân ác lặn là mong để….
Xốc lại hàn cung sửa thói đời !
Khép cửa hoàng hôn vớt mặt trời
Chiêu làn gió nhẹ thoảng về nơi…
Càn khôn sấp ngửa chưa toàn vẹn
Vũ trụ vần xoay vẫn nửa vời
Khấp khởi tơ hồng đang kết lọn
Âm thầm nhã ngọc cũng vừa rơi
Kiềm chân ác lặn là mong để….
Xốc lại hàn cung sửa thói đời !
Dâng
đầy ký ức tuổi hoa tôi
Vạn
kiếp phù sa vẫn đắp bồi
Dội
thác mơ cầu bông lúa trổ
Ôm
triền cốt để lục bình trôi
Nhiều
khi bến lở hoài trong đục
Lắm
lúc bờ vui mải đứng ngồi
Thấp thỏm mong đò ngang ghé lại
Dâng đầy ký ức tuổi hoa tôi
Ngọc
bích người đem thả giữa trời
Gieo
vầng quế tỏ ngỡ vàng phơi
Mơ
màng vũ trụ nhằm trao gửi
Rực
rỡ càn khôn để gọi mời
Sóng
bể êm đềm xô đến mạn
Thuyền
rồng lặng lẽ đậu về nơi…
Gừng
cay muối mặn rồi lan toả
Giấc
mộng đào nguyên phủ bến đời !
Chàng về nẻo ấy nhớ ta không ? Cải Cúc ngày xưa đã trổ ngồng Lặng lẽ vươn đài in mặt nước Âm thầm nở nụ rực triền sông Từ khi gió vẫy vầng d...